"Hành trình vạn dặm bắt đầu từ những bước đi đầu tiên"

せんりのみちもいっぽから

DANH NGÔN

Hành trình vạn dặm bắt đầu từ một bước chân - Lão Tử
Showing posts with label Tạo động lực. Show all posts
Showing posts with label Tạo động lực. Show all posts

Aug 7, 2024

Lifelong learning

 




Khoảng 15 năm trước đây, khi mình khởi nghiệp, bắt đầu làm quen với những thứ không quen thuộc, như báo cáo tài chính, bảng cân đối, lưu chuyển tiền tệ, nhân sự, marketing... Lúc đó mình nghĩ làm thế nào để học nhanh, hiểu bản chất và áp dụng ngay vào công việc. Mình đọc sách. Mỗi lĩnh vực mình chọn ra 10 cuốn sách tạm gọi là hay nhất để đọc. Vừa đọc vừa so sánh, đối chiếu với công việc trong thực tiễn, vừa trao đổi với những người có chuyên môn sâu về lĩnh vực này. Và vì vậy, trong thời gian ngắn, với kỹ năng TỰ HỌC, mình đã trang bị cho bản thân những kiến thức, kỹ năng mới để đáp ứng yêu cầu ngày càng cao của công việc trong một số lĩnh vực mới. 


Sau này và cho tới tận bây giờ, mình đã và đang tham gia nhiều khóa/chương trình học, cả trong nước và quốc tế, cả online và offline, với tinh thần THỰC HỌC, TỰ HỌC. 


Các bạn trẻ bây giờ giỏi giang và nhiều áp lực hơn thế hệ 8x bọn mình. Nhưng bù lại, sách vở, nguồn tài tài nguyên để tự học chưa bao giờ lại khổng lồ như hiện tại. Vấn đề với các bạn trẻ bây giờ là ĐỘNG LỰC và PHƯƠNG PHÁP để TỰ HỌC.


Và rất tuyệt vời, cuốn sách “Tự học, kiến tạo một hành trình học tập suốt đời” của tác giả Hoàng Anh Đức & cộng sự sẽ giúp các bạn trẻ trả lời: Tại sao phải tự học? Có những mô hình, phương pháp, kỹ thuật tự học nào?


Cuốn sách này phù hợp với các bạn trẻ là học sinh cấp 2, cấp 3 và cả sinh viên. 

"Trước khi rời khỏi ghế Chủ tịch FPT Software, ông Hoàng Nam Tiến gửi lời khuyên cho thế hệ Z: “Muốn sống sót, bắt buộc các bạn phải TỰ HỌC kiến thức mới”.


“Những người mù chữ trong thế kỷ 21 sẽ không phải là những người không biết đọc, biết viết, mà là những người không có khả năng học, rồi quên đi chính những thứ mình đã học và tiếp tục học cái mới” – đó là điều mà ông Hoàng Nam Tiến muốn chia sẻ với thế hệ Z – những bạn trẻ sinh sau năm 1995 và đang phải chuẩn bị đưa ra những lựa chọn quan trọng cho tương lai của mình.


Lim - con gái thứ 3 của tôi đang theo học chuyên ngành Quản lý Khách sạn ở Nhật Bản. Trước khi con bé học Đại học, 2-3 năm trời liên tục, ba con tôi ngồi với nhau, để cùng nhau trò chuyện xem đâu sẽ là ngành học phù hợp nhất với con. Cuối cùng chúng tôi cùng đồng ý rằng, với tính cách cẩn thận, chu đáo, nó chọn ngành dịch vụ sẽ là phù hợp nhất.


Tôi chu cấp cho con tôi số tiền đủ để con có thể sống trong thời gian du học ở Nhật Bản. Nhưng con bé vẫn đi làm thêm. Con nói, con đi làm thêm không phải để kiếm tiền tiêu vặt, mà là để rèn luyện khả năng đứng nhiều giờ đồng hồ liên tục mỗi ngày.


Tôi càng ngẫm nghĩ về điều đó, thì càng thấy lựa chọn của con mình là đúng, vì nếu như con tôi không chịu đựng được việc đứng trên đôi giày cao 3cm của nhân viên phục vụ mỗi ngày đủ 5 tiếng đồng hồ, thì làm sao con có thể theo đuổi được công việc của một người quản lý khách sạn – cái nghề mà có thể đòi hỏi nó đứng 10 tiếng mỗi ngày. Một kỹ năng nghe tưởng chừng đơn giản, nhưng nếu không có thì dù con tôi có tốt nghiệp một trong những ngôi trường Top về chuyên ngành Quản lý khách sạn với tấm bằng loại ưu, nó cũng không bao giờ có cơ hội trở thành một nhân viên khách sạn giỏi.


Tôi thường xuyên phải đi săn đầu người cho công ty của mình. Và tôi phát hiện ra, có một tỷ lệ quá cao các bạn sinh viên sau khi ra trường apply vào FPT Software đang ngồi nhầm chỗ, học nhầm nghề, theo đuổi một thứ chẳng hề phù hợp với năng lực và tính cách của chính các bạn ấy. Tôi gặp không ít những bạn mới chỉ làm F-Soft được 6 tháng đã lên gặp tôi, vò đầu bứt tai: "Em sẽ bỏ việc, không phải vì em ghét anh Tiến, mà bởi vì em không thể chịu được việc ngồi làm việc trước máy tính triền miên như này được".


Nghe có vẻ rất buồn cười, nhưng tìm được một kỹ sư phần mềm có năng lực làm việc khó một, thì tìm được người có năng lực ngồi trước màn hình toàn chữ số và code suốt 8 -12 tiếng mỗi ngày khó hơn rất nhiều lần. Vì xin thưa với các bạn, đó là một trong những công việc vô cùng nhàm chán với nhiều người.


Khi tôi than phiền với leader của các công ty phần mềm lớn trên thế giới, tôi mới biết rằng hóa ra các công ty phần mềm trên thế giới họ có cả bài test về tính cách để tuyển dụng những người làm nghề này, trong đó yếu tố tính cách, sở thích, hoàn cảnh gia đình và điều kiện sống sẽ là một trong những tiêu chí quyết định xem ứng viên có thể chịu đựng được công việc hay không. Và khi học theo cách làm này, tôi mới phát hiện hóa ra những người ngồi nhầm chỗ, chọn nhầm nghề là vô cùng nhiều.


Tôi thường hay hỏi các bạn sinh viên trẻ một câu, rằng "điều gì khiến các em lựa chọn nghề nghiệp này", và rất nhiều câu trả lời khiến tôi vừa buồn, vừa lo lắng: Phần lớn các em chọn nghề theo ý bố mẹ chứ không dựa trên các nguyện vọng cá nhân và không tìm hiểu về nghề mình chọn, cũng như không quan tâm việc mình có thực sự phù hợp với nó hay không. Ví dụ học giỏi toán thì sẽ mặc nhiên thi vào Bách khoa; học giỏi Sinh thì sẽ thi vào trường Y; vì dốt các môn tự nhiên nên học các ngành xã hội nhân văn. Hậu quả là hơn 50% sinh viên ra trường không làm đúng nghề. Với một người chuyên làm Head hunter như tôi, đó là điều rất lãng phí. 4-5 năm học để học thứ không phù hợp với bạn và có thể chẳng giúp ích gì (thậm chí là không dùng đến) cho bạn trong tương lai, bạn không thể hình dung bạn đã bỏ lỡ điều gì và đã tụt hậu đến đâu trong thời đại mà mọi thứ thay đổi từng ngày như này.


Tôi luôn nghĩ rằng thế hệ Z sẽ là thế hệ "Global citizen" – công dân toàn cầu. Các bạn đang là 33% tổng dân số toàn cầu và cần nghiêm túc nghĩ về kĩ năng cần có để sống sót trong thời đại này.


Khi nghĩ công việc, đương nhiên chúng ta phải nghĩ đến tương lai mình sẽ làm gì để sống. Nhưng nếu thế hệ cha mẹ các bạn chỉ tìm kiếm những công việc ở trong nước, học những trường để sao ra trường cốt xin được việc làm gần nhà, thì thế hệ Z phải là thế hệ nghĩ đến thị trường công việc Global. Vì quy mô công việc trên thế giới lớn hơn 3000 lần so với Việt Nam. Thế thì tại sao không chọn thị trường với 3000 lần hơn số cơ hội? Tại sao lại bó hẹp mình trong đất nước này? Tại sao không nghĩ người Việt Nam đi ra nước ngoài không phải sang Hàn Quốc, Nhật Bản, Dubai làm lao động chân tay, mà là dùng trí tuệ của mình có thể đàng hoàng để đến những quốc gia giàu có nhất, những môi trường làm việc đòi hỏi cao nhất như Silicon Valley, như New York...


Để có thể trở thành "Global citizen", ngoài kiến thức, các bạn cần học ngôn ngữ. Là ngôn ngữ, chứ không phải ngoại ngữ. Vì bây giờ, biết Tiếng Anh là bắt buộc. Muốn có tương lai thì phải học Tiếng Anh. Còn nếu ai đó lý luận rằng "tôi không cần biết Tiếng Anh vẫn có thể làm viêc ở Việt Nam" thì ok, tất nhiên thế nào chẳng sống được. Không biết tiếng Kinh còn sống tốt nữa là.

Tôi là một người của thế hệ "one-time learning" – thế hệ chỉ học một lần rồi ung dung sử dụng các kiến thức đó cho suốt phần đời còn lại của mình mà vẫn có thể thành công trong cuộc sống. Vì thời đại của chúng tôi sống chỉ cần đơn giản như thế là đã có thể thành công. Nên phần lớn những người trong thế hệ tôi, họ không nghĩ về việc đi học nữa. Không sao cả, vì họ may mắn sinh ra trong bối cảnh xã hội tương đối dễ dàng! Nhưng nếu thế hệ Z các bạn mà chọn cách sống đó, thì cho phép tôi được nói rằng: các bạn sẽ "chết" trong thời đại này!


Vì sao tôi lại dùng từ "sống sót"? Hãy nhìn vào những thay đổi của thị trường lao động.

2,7 triệu công nhân may Việt Nam, hơn 1 triệu công nhân da giày, gần 1 triệu công nhân lắp ráp điện tử, không quá 10 năm nữa sẽ mất hết việc. Và việc đó đã diễn ra bắt đầu ngay từ bây giờ. Vì một con robot hiện nay để làm việc thay người trong các nhà máy có giá khoảng 250 nghìn USD, nhưng trong 5-10 năm tới chỉ có giá 30.000 USD. Khi đó việc sản xuất 24/7/365 ngày trong năm trong các nhà máy không có ánh điện sẽ hoàn toàn khả thi. Nếu bạn là nhà đầu tư, là chủ sản xuất, thì bạn nghĩ liệu bạn sẽ chọn công nhân hay robot? Kiếm đâu ra ở trên thế giới này giá nhân công đủ rẻ hơn và có thể đua được với người máy về năng suất lao động?


Hàng chục ngàn cô gái ngồi ở mỗi ngân hàng làm nhân viên giao dịch, phần lớn đều học đại học, cũng sẽ mất việc trong 10 năm tới. Bởi vì bây giờ các ngân hàng bắt đầu sử dụng hệ thống live banking. Khi thế hệ Z trưởng thành, họ sẽ không ra ngân hàng giao dịch nữa mà giao dịch trên internet banking. Hàng chục ngàn cán bộ tín dụng đánh giá tín dụng cũng sẽ mất việc, bởi hệ thống đánh giá của AI (trí tuệ nhân tạo) dựa trên big data sẽ chính xác và trung thực hơn rất nhiều.


Phần lớn các bác sĩ bây giờ làm việc chẩn đoán đa khoa. Nhưng việc chẩn đoán của AI bây giờ đã vượt các bác sĩ dưới 10 năm kinh nghiệm. Hệ thống của IBMWATSON Health đã tập hợp kiến thức của hơn 5000 bác sĩ về ung thư giỏi nhất thế giới + hàng triệu case study. Dựa trên những data đó, máy móc đã có khả năng chẩn đoán ung thư cực kì chính xác. Hiện giờ giá thành cho hệ thống đó vẫn còn quá đắt, nhưng nó sẽ rẻ xuống rất nhanh. Khi đó người ta chỉ cần bác sĩ thật giỏi để làm phẫu thuật, chứ không cần bác sĩ khám bệnh nữa. Rất nhiều bác sĩ sẽ mất việc.

Nếu bạn có ý định trở thành giáo viên thì bạn cũng nên lo đi là vừa. Vì ngày mai, thế hệ này sẽ muốn học trực tiếp với những người giỏi nhất thế giới. Và điều đó không khó. Vì hệ thống lớp học online đang ngày càng nở rộ và trở nên phổ biến. Hàng rào về ngôn ngữ không còn nữa. Khác biệt về ngôn ngữ cũng có thể được hỗ trợ bởi AI. Nghề giáo không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa.


Nghề luật sư cũng thế. Luật sư để tranh tụng trước tòa, để đàm phán, thương thuyết thì máy móc không thể thay thế. Nhưng nếu để tra cứu chéo các bộ luật, phân tích sự ảnh hưởng và đưa ra lời khuyên cho khách hàng thì trong 5 năm tới, AI sẽ làm việc đó tốt hơn con người với kho big data vô hạn mà nó thu thập được. Sẽ có rất nhiều luật sư mất việc.


Ở một thời đại mà công việc đang là mốt hôm nay có thể hoàn toàn biến mất trong tương lai, thì kỹ năng tự học và học liên tục là quan trọng nhất.


Ngày xưa một bác sĩ học 6 năm thì sau khi ra trường, những kiến thức ấy đủ cho họ dùng trong 10 năm. Bây giờ thì không có cách nào để một bác sĩ đó có kiến thức để làm việc 10-15 năm tiếp theo. Vì các kiến thức y khoa, các phác đồ điều trị mới, các loại thuốc mới thay đổi theo từng ngày. Thế hệ "one-time learning" đã qua rồi. Giờ là thời đại của "lifelong learning". Peter Schwartz – người từng là cố vấn cho hai đời Thủ tướng Singapore đã nói rằng, với ông ta, kỹ năng quan trọng nhất để tồn tại trong thời đại bây giờ là khả năng tự học. Dù đã hơn 60 tuổi, ông vẫn tham gia các khóa học online và tự mình cập nhật các kiến thức theo nhiều cách khác nhau để tránh bị tụt hậu. Ông ấy thường trích dẫn một câu nói mà ông vô cùng tâm đắc của Alvin Toffler: "Những người mù chữ trong thế kỷ 21 sẽ không phải là những người không biết đọc, biết viết, mà là những người không có khả năng học, rồi quên đi chính những thứ mình đã học và tiếp tục học cái mới".


Nhưng đừng nghĩ rằng lâu lâu đọc một cuốn sách, lâu lâu dự một hội thảo nào đó, tiếp xúc với một guru (một chuyên gia hàng đầu) trong lĩnh vực nào đó thì đã gọi là học. Những thứ đó chỉ mang lại cho bạn những ý niệm ban đầu. Còn để học nó, hiểu nó, bạn phải bỏ thời gian đi học, để đảm bảo được 3 việc: Cung cấp cho bạn cơ sở lý luận: Why? What to do? How to do?


Một năm tôi có khoảng 1000 giờ bay, 2000 giờ đi làm việc với đối tác. Chưa kể việc ăn cơm, tiếp khách. Nhưng mỗi ngày, tôi dành 1-2 tiếng tự học. Tôi tham gia các khóa học online có yêu cầu kiểm tra khắt khe về đầu ra. Mỗi ngày, nếu tôi không vượt qua được phần bài tập của khóa học thì tôi không thể tiến lên được level tiếp theo, không thể kết thúc khóa học của mình và bị phạt tiền về việc đó.


Năm nay tôi 51 tuổi. Kể cả tôi đã gặt hái được chút thành công trong mắt một số người, thì tôi vẫn có thể tụt hậu nhanh chóng trong một hai năm tới, nếu như tôi không tự update những verions mới của chính tôi mỗi ngày. Thế hệ Z các bạn thì sao?


Trước giờ chúng ta quá ỷ lại vào vai trò dạy kiến thức của nhà trường. Nhưng vai trò của nhà trường trong thời đại bây giờ sẽ không phải là nơi để dạy kiến thức cho học sinh nữa, mà là dạy các bạn kỹ năng tự học. 6 năm trước, Bộ trưởng Giáo dục Phạm Vũ Luận đã từng nói: "Dạy học đã thay đổi. Cần phải chú trọng phát triển cá nhân. Trước đây nói dạy 1 lớp 40 em. Giờ phải nói dạy 40 em một lớp" - nhiều người không hiểu câu nói này nên đã chế giễu ông. Nhưng câu nói đó thật ra rất chính xác. Nền giáo dục hơn 1000 năm nay của người Việt - nền giáo dục một chiều, thầy giảng - trò nghe, thầy đọc – trò chép đã đến lúc phải chấm dứt và nhất định phải chấm dứt. Giáo dục bây giờ là phải lấy học sinh làm trung tâm. Chứ không được phép đánh đồng, cào bằng, vì mỗi đứa trẻ là một cá thể riêng biệt, với những tính cách, khả năng riêng biệt, với những ưu – nhược điểm riêng biệt và khả năng tiếp nhận kiến thức riêng biệt. Một chương trình chung cho ngần đó đứa trẻ là cách hủy hoại cá nhân nhanh chóng nhất. Giáo dục bây giờ là định hướng cho học sinh kỹ năng để chúng tự học những gì tốt nhất cho chúng và tự tìm được con đường tốt nhất cho mình, để sống sót trong thời đại này.


Thế hệ Z các bạn – thế hệ phải cạnh tranh bằng sự khác biệt có sống sót được không? Câu trả lời tùy thuộc vào sự chuẩn bị và sẵn sàng của chính các bạn!"


Theo Trí Thức Trẻ.


HN, 06/08/2024.

Apr 10, 2024

THƯ GỬI NHỮNG AI ĐANG NỖ LỰC VỀ ĐÍCH



1. Trên thế giới này, không có ai thực sự giúp được mình tốt hơn, ngoài bản thân ra.


Trứng gà, từ ngoài đập vỡ là thức ăn, từ bên trong dập vỡ là sinh mệnh. Đời người cũng như vậy, đập vỡ từ bên ngoài là áp lực, đập vỡ từ bên trong là trưởng thành.


2. Vượt qua nỗi chán nản và lo lắng, cũng chính là tạo nên từng dấu mốc phi thường.


Áp lực không phải vì có người nỗ lực hơn bạn, mà là người kiêu ngạo hơn bạn vẫn đang nỗ lực. Vậy thì chỉ còn cách hết mình cố gắng.


Trong đời người, ai mà không có khoảng thời gian gian nan chùn bước? Quan trọng là luôn đủ dũng khí để tiến lên.


3. Bất luận bạn là ai, hoàn cảnh thế nào, hãy cứ kiên trì – bạn nhất định sẽ thấy mình kiên cường bất khuất.


Có những hôm mệt lử vì đèn sách, có những ngày hớt hải sáng đi làm tối về lại dùi mài kinh sử, nước mắt lã chã rơi nhưng nghĩ tới thành quả học hành, nghĩ tới tương lai của mình và gia đình, dặn lòng: Nào cố gắng!


Biết rằng, người mạnh mẽ không phải là người không rơi nước mắt, mà là người nuốt nước mắt vào lòng mà vẫn chạy băng băng.


4. Trên cuộc đời không có công việc nào không vất vả, không có kiến thức nào không phức tạp, cũng không có thử thách nào là hoàn toàn bình yên.


5. Ai cũng có thể là Thầy của mình. Đừng ngại học hỏi và chia sẻ với người khác, càng sẻ chia bạn càng học được nhiều hơn, càng cho đi càng tiếp nhận được nhiều điều hữu ích.


5. Đời người phải một lần dám dấn thân, càng cố gắng thì lại càng may mắn


Cho dù chưa thấy tương lai, thì hãy cứ nhấc chân tiến bước; cho dù chưa thấy hy vọng, thì hãy cứ tin vào chính mình. Nếu coi khó khăn là hạnh phúc, tất nhiên bạn sẽ an lòng dấn thân.


Vậy thì từ hôm nay trở đi, mỗi ngày hãy mỉm cười nhiều lên bạn nhé, vạch đích đang ở rất gần! May mắn đang bên bạn. May mắn ở đây chính là nắm bắt được cơ hội, cơ hội tới mà tri thức chẳng đủ tích lũy cũng sôi hỏng bỏng không, chẳng phải sao!


Thành công là do để tâm = kiến thức + thái độ + kỹ năng, nhớ nhé!

Có câu, muốn nếm trái ngọt thì phải là người gieo hạt thông minh, kiên nhẫn chăm sóc cây từng ngày và bảo vệ nó trước sóng gió.


6. Mười năm trước bạn là ai, một năm trước bạn là ai, thậm chí hôm qua bạn là ai, những điều đó đều không quan trọng. Những việc phải làm ở hiện tại phải luôn được tiến hành, từng bước, từng bước, không vội vàng hấp tấp.


Bất luận là vì một ai đó mà phấn đấu, vì một chặng đường nào cần vượt qua, hay một ước mơ cần đạt tới, chúng ta cũng cần có đủ tinh thần, đủ sức khỏe để gách vách. Sau khi cố gắng nỗ lực rồi, bạn sẽ phát hiện ra bản thân xuất sắc hơn mình tưởng tượng rất nhiều.


7. Mình còn trẻ, mình còn muốn làm gì cũng được. Quyết buông bỏ sự nông nổi, vứt bỏ sự lười biếng nhất thời, kiềm chế mọi cám dỗ, tự khắc không bao giờ phải thấy hối hận vì bất kỳ giây phút nào đáng sống.


Đích tới rồi, chạm tới vạch thôi!

St từ bạn Thế Anh - Học tiếng nhật dễ như ăn bánh



Sưu tầm

Oct 2, 2023

LUÔN LUÔN "CỐ GẮNG THÊM MỘT CHÚT NỮA" ĐỂ TIẾN LÊN

「 LUÔN LUÔN "CỐ GẮNG THÊM MỘT CHÚT NỮA" ĐỂ TIẾN LÊN 」

❝ つねに「あともう少し」がんばる。 ❞
[ 習慣を変われば、人生が変わる]
マ−ク.レクラウ (Marc Reklau) [ 著 ]
● 弓場隆 [ 日本語訳 ]
● 加藤鈴菜 [ ベトナム語訳 ]
たとえ困難に直面しても、自分を信じて努力し続けることが成功のカギを握る。 人生で何かをしようとすると、必ず何らかの障害が立ちふさがる。そんなときは思い出 そう。これは、あなたが本気で目標を達成しようとしているかどうかを見極めるために天が 与えた試練なのだ。
先行きが見えずに不安にかられ、自分が信じられなくなってあきらめそうになったとき、 あなたはたいてい勝利を目前にしている。だから、あともう少しがんばれば、突破口が開け る公算が大きい。つまり、困難に直面したときにもうひと踏ん張りすることが、成功の秘訣 なのだ。
金鉱を見つけるために自分の土地と所有物をすべて売り払って高価な道具を買い込み、 旅費を払って遠方からはるばる鉱山までやってきた男の話を知っているだろうか。
この男はせっせと10メートルほど掘って何も見つからなかったので、がっかりしてあき め、安値で道具を売り払って立ち去った。ところが、その道具を買った次の男がそこからほんの1メートルほど掘り進めると金鉱が見つかり、その男はたちまち大金持ちになった。 最初の男はあとでその知らせを聞いて悔しがった。
このような話は枚挙にいとまがない。その教訓は、たとえ先行き ず、どんなにつらくても、すぐにがっかりしてあきらめてはいけないということだ。
人生で何らかの障害に直面したとき、つねにあともう少しがんばるだけの勇気と根気が 必要である。何かがうまくいかず、投げ出しそうになったら、史上最高の発明家トーマス・ エジソンの名言を思い出そう。
「人間の最大の弱点は、途中であきらめることだ。 成功するための最も確実な方法は、つねにあともう少しがんばることである」
TỪ VỰNG N1
❈ 直面 「ちょくめん」 Trực diện, đối diện
❈ 本気 「ほんき」 Đứng đắn, nghiêm túc, nghiêm chỉnh,
❈ 達成 「たっせい」 Đạt được, thành tựu
❈ 見極める 「みきわめる」 Nhìn rõ, nhìn thấu
❈ 先行き 「さきゆき」 Tương lai, triển vọng
❈ 諦め 「あきらめ」 Từ bỏ, buông bỏ, cam chịu
❈ 勝利 「しょうり」 Thắng lợi, chiến thắng
❈ 突破口 「とっぱこう」 Điểm đột phá
❈ 踏ん張る 「ふんばる」 Cắn răng chịu đựng, đứng tấn, chống đỡ, rặn...
❈ 秘訣 「ひけつ」 Bí quyết
❈ 金鉱 「きんこう」 Mỏ vàng
❈ 鉱山 「こうざん」 Mỏ
❈ 掘る  「ほる」 Đào
❈ 悔しい 「くやしい」 Hối tiếc, thất vọng
❈ 枚挙 「まいきょ」 Liệt kê, đếm
❈ 根気 「こんき」 Kiên nhẫn
❈ 投げ出す 「なげだす」 Ném đi, từ bỏ
BẢN DỊCH
LUÔN LUÔN "CỐ GẮNG THÊM MỘT CHÚT NỮA" ĐỂ TIẾN LÊN.
Dù phải đối mặt với những khó khăn, việc tin tưởng vào chính bản thân mình và không ngừng cố gắng là chìa khóa của sự thành công. Trong cuộc sống, đôi khi bạn đã cố gắng làm điều gì đó nhưng lại luôn có những rào cản. Lúc đó, hãy nhớ đến điều này: Đấy chỉ là thử thách mà ông trời đã đặt ra để xác định xem bạn có thật sự nghiêm túc trong việc cố gắng đạt được mục tiêu hay không mà thôi.
Khi bạn lo lắng vì không nhìn thấy tương lai và tự mình không còn tin vào bản thân mình nữa, thường thì khi đó bạn đang ở rất gần chiến thắng. Vì vậy, nếu bạn cố gắng thêm một chút nữa, cơ hội đột phá sẽ rất lớn. Nghĩa là, việc kiên nhẫn thêm một chút khi đối mặt với khó khăn chính là bí quyết để thành công.
Bạn có biết câu chuyện về một người đàn ông đã bán hết đất đai và tài sản của mình để mua những dụng cụ đắt tiền và chi trả một số tiền lớn để làm lộ phí đi tìm mỏ vàng ở một nơi rất xa xôi không?
Người đàn ông này đã đào khoảng 10 mét mà không tìm thấy gì, rồi ông ấy thất vọng và từ bỏ, ông ấy đã bán hết dụng cụ với giá rẻ rồi ra đi. Nhưng người tiếp theo mua dụng cụ từ ông ta và chỉ cần đào thêm khoảng 1 mét nữa là đã tìm thấy mỏ vàng, người đó nhanh chóng trở thành một người giàu có. Người đàn ông đầu tiên sau khi biết tin này đã cảm thấy vô cùng hối hận.
Những câu chuyện tương tự như vậy có rất nhiều. Bài học ở đây là: Dù có khó khăn đến đâu và tương lai có mịt mờ đến như thế nào đi chăng nữa, bạn cũng không nên thất vọng rồi từ bỏ ngay lập tức.
Khi đối mặt với bất kỳ khó khăn nào trong cuộc sống, bạn cần sự dũng cảm và kiên nhẫn để luôn sẵn sàng "cố gắng thêm một chút". Khi mọi thứ không diễn ra suôn sẻ theo ý mình và bạn cảm thấy muốn bỏ cuộc, hãy nhớ đến lời trích dẫn từ người phát minh vĩ đại nhất trong lịch sử, Thomas Edison:
"Điểm yếu lớn nhất của con người là từ bỏ giữa chừng. Cách chắc chắn nhất để thành công là luôn luôn cố gắng thêm một chút."
st

Jul 7, 2023

Jun 14, 2023

NỖ LỰC! KHÔNG NGỪNG NỖ LỰC!

 NỖ LỰC! KHÔNG NGỪNG NỖ LỰC!

Có một điều mà tôi muốn truyền lại cho thế hệ trẻ - thế hệ đang bắt tay vào công việc, bắt đầu xây dựng cuộc sống. Đó là: Hãy âm thầm nỗ lực. Hãy tiếp tục nỗ lực. Và hãy không ngừng nỗ lực. Nói cụ thể hơn thì hãy xem công việc của mình là trách nhiệm được Trời giao phó. Vì vậy, hãy theo đuổi công việc đó trong suốt cuộc đời. Tôi cho rằng, để sống một cuộc đời có ý nghĩa thì đó là điều cần thiết hơn bất cứ điều gì khác.


Năm 1959, Công ty Gốm Kyoto - tiền thân của công ty Kyocera sau này – ra đời với số vốn 3 triệu yên.

Nhưng khi được mọi người giúp đỡ - lập công ty để tôi tiếp tục công việc – thì nỗi lo bị phá sản cứ ám ảnh tôi: “Nếu chẳng may thất bại, mình không chỉ bội ước với những người góp vốn lập công ty mà còn đẩy những nhân viên tin tưởng đi theo mình ra đứng đường.” Vì vậy, tôi làm việc không quản ngày đêm. Chính nhờ sự nỗ lực không biết mệt mỏi với quyết tâm không để thua kém người khác, Công ty Kyocera chúng tôi dần lớn mạnh và trở thành công ty khổng lồ như hiện nay.


Việc một người như tôi - chỉ tốt nghiệp trường đại học hàng tỉnh, thế lực không có, may phúc được thầy giáo giới thiệu mới kiếm nổi việc làm trong một công ty èo uột, suốt ngày ca cẩm chỉ muốn bỏ việc – mà lại có thể gây dựng và đứng đầu một công ty khổng lồ như ngày nay, chính là kết quả của những nỗ lực không biết mệt mỏi, tiến từng bước, từng bước một cách âm thầm và tinh thần quyết không để thua kém người.


Bây giờ nhìn lại cuộc đời mình, tôi thấy điều quan trọng nhất là lúc nào cũng phải có mục tiêu rõ ràng và nỗ lực không ngừng để đạt cho được mục tiêu đã vạch ra. Công ty Kyocera được ca ngợi như một tấm gương về sự thành công, nhưng không vì thế mà chúng tôi phổng mũi huênh hoang, ngược lại vẫn âm thầm nỗ lực, nhờ thế mới có được như ngày hôm nay.

Sự trưởng thành của con người là quá trình tích tụ âm thầm, từng bước, từng bước một.


Các bạn trẻ! Chắc cũng có những lúc các bạn cảm thấy chán ngấy những gì mình đang học, và tương lai đang chờ mình phía trước mới mờ mịt làm sao. Thực ra đó cũng là điều bình thường, có lẽ ai cũng đã từng trải qua ít nhất một lần trong đời. Riêng tôi khi mới bước chân vào Công ty Công nghiệp Shofu cũng thế.


Hồi mới đi làm, suốt ngày giam mình trong phòng nghiên cứu, ngày nào như ngày nấy, quanh đi quẩn lại tôi cứ phải làm một vài công việc lặp đi lặp lại buồn chán, như dùng cái chày bằng đá để trộn hỗn hợp hay quay cối xay nghiền nguyên liệu. Người ta bỏ vào cối những viên bi sắt to nặng. Khi quay cối, những viên bi sắt ấy va vào nhau kêu lộc cộc và nghiền nguyên liệu trong cối.


Thời gian đầu, tôi làm những công việc đó một cách miễn cưỡng thụ động.


Thế rồi, vào một ngày nọ, hình ảnh một đồng nghiệp lớn tuổi cùng phòng, cũng làm những việc như tôi, suốt ngày dùng chổi lông cọ rửa kỹ lưỡng cối nghiền bỗng đập vào mắt tôi.


Những viên bi sắt thường bị sứt mẻ nhiều chỗ. Bột nguyên liệu của mẻ nghiền trước thường bám chặt vào những chỗ sứt đó, phải cọ cho thật sạch. Ông ấy cẩn thận lấy một thanh sắt mỏng dẹt, nhọn đầu, cậy từng tí từng tí một, rồi lấy chổi lông quẹt cho đến khi sạch hẳn mới thôi. Tôi đứng nhìn, trong bụng nghĩ thầm: “Tốt nghiệp đại học, lại có tuổi rồi mà phải làm cái việc cọ rửa vớ vẩn như thế, không thấy chán sao…”


Nhưng khi kiểm tra kết quả thí nghiệm, chỉ riêng tôi là ít khi đạt được kết quả như trông đợi. Tôi rất thất vọng mà không hiểu vì sao. Bất chợt, hình ảnh cặm cụi cọ rửa cối nghiền của bậc đàn anh hiện lên trong đầu tôi, và tôi vỡ lẽ. Thì ra chính cái việc rửa cối nghiền quấy quá cho xong đã làm cho kết quả thí nghiệm của tôi bị sai lệch. Những vụn nguyên liệu từ lần thí nghiệm trước vẫn còn bám trên các viên bi trong cối, mà chỉ cần một chút tạp chất như vậy thôi cũng đủ làm tính chất của gốm thay đổi hẳn.


Bậc đàn anh ấy không chỉ cọ rửa kỹ lưỡng mà còn cẩn thận lau chùi dụng cụ bằng chiếc khăn bông sạch tinh luôn giắt bên hông.


Té ra là vậy. Ngay cả những công việc tưởng rất tầm thường như cọ rửa dụng cụ thí nghiệm cũng có ý nghĩa hết sức quan trọng, và phải được thực hiện một cách chu đáo.


Theo sách vở tài liệu thì quá trình làm gốm rất đơn giản. Chỉ việc trộn đều các loại nguyên liệu, nặn thành hình rồi nung nóng ở nhiệt độ cao và chờ sản phẩm ra lò. Nhưng thực tế thì lại không đơn giản tí nào. Phải vừa làm vừa mày mò. Hỏng lần này làm lại lần khác. Và quá trình ấy cứ lặp đi lặp lại suốt. Chỉ sau khi đã trải qua biết bao công sức khó nhọc và kiên nhẫn bạn mới có thể tìm ra được loại gốm theo ý muốn.


Bình thường, người đồng nghiệp lớn tuổi ấy rất ít lời, lúc nào cũng chỉ lẳng lặng chùi rửa, kỳ cọ và lau dụng cụ. Hình ảnh khiêm nhường ấy làm tôi sáng mắt ra nhiều.


Chưa hết, bất kể ngày đông tháng giá, lúc nào ông cũng rửa dụng cụ bằng nước lã ở bồn rửa nằm phía sau phòng thí nghiệm. Rửa xong, ông lại dán mắt vào dụng cụ để kiểm tra kỹ càng xem có còn sót lại tí bụi bẩn nào không, rồi mới lấy khăn lau sạch sẽ. Chỉ khi đó ông mới dùng nó vào thí nghiệm tiếp theo.


Ngày lại ngày, tôi trộn nguyên liệu, quay cối nghiền và âm thầm lặp đi lặp lại các thí nghiệm. Tuy cố thực hiện nghiêm túc công việc được giao, nhưng trong lòng tôi không tránh khỏi suy nghĩ: “Tốt nghiệp đại học. Nghiên cứu về gốm. Vậy mà công việc quanh đi quẩn lại chỉ có thế thì không biết cuộc đời mình sau này sẽ ra sao?” Tôi không khỏi lo lắng khi nghĩ đến tương lai, dù vẫn cặm cụi làm công việc nghiên cứu hàng ngày.


Thời đó, trong số những người nghiên cứu về gốm như tôi, có rất nhiều người được làm việc ở các công ty lớn, nhiều người được giữ lại trường tiếp tục công việc nghiên cứu trong các phòng thí nghiệm hiện đại với trang thiết bị tối tân. Ngoài ra, có người xuất sắc còn được nhân học bổng Fulbright, sang Hoa Kỳ nghiên cứu tu nghiệp.


Còn cái thân tôi thì ngày nào như ngày nấy, thui thủi một mình trộn nguyên liệu, quay cối nghiền trong cái phòng thí nghiệm tồi tàn của một công ty thua lỗ. Nhiều lúc sốt ruột quá, tôi tự nhủ: “Có gắn cả cuộc đời vào chốn này cũng chắc gì đạt được kết quả”. Tâm trạng mòn mỏi chán chường cứ ám ảnh tôi hàng ngày.


Ngay cả việc học hành, có kiên trì đến mấy mà không thấy được tương lai thì cũng dễ rơi vào tâm trạng thất vọng. Trường hợp của tôi cũng vậy.


Trong đầu tôi luôn có hai luồng suy nghĩ. Một là: nếu cứ như thế này mãi thì e rằng mình sẽ thành kẻ vô tích sự cả đời mất thôi. Một luồng suy nghĩ khác: công việc mình đang làm tuy vất vả, tiến từng bước rất chậm chạp y như con sâu đo, và là cả một quá trình tích luỹ âm thầm kéo dài, nhưng một ngày nào đó nhất định sẽ đem lại thành quả to lớn.


Những kim tự tháp hùng vĩ ở Ai Cập cũng vậy thôi. Người xưa phải tốn biết bao công sức, ròng rã hàng chục năm trời để chuyển hàng triệu tảng đá khổng lồ, tìm cách xếp chồng lên nhau thì mới xây dựng nên chúng.


Những lúc buồn chán, tôi lại phải tự “lên giây cót” cho mình: “Kiến tha lâu đầy tổ, mình cứ âm thầm tích luỹ, nhất định sẽ có ngày công việc nghiên cứu của mình đem lại thành quả rực rỡ. Vì vậy, chớ có nản lòng mới được.”


Suốt một thời gian dài tôi luôn trăn trở: “Nên ở lại công ty? Hay nên bỏ đi là hơn?”. Vì công ty quá èo uột nên mọi người đã bỏ đi cả. Chính tôi cũng từng muốn bỏ hết mà đi dù biết rằng mình chẳng có nơi nào để đến cả. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại những câu hỏi đáp như thế. Những người ở hoàn cảnh như tôi họ sẽ “lên hương”? Nhưng nhỡ bỏ đi lại là sai lầm, cuộc đời mình xuống dốc từ đây thì sao? Hơn nữa, biết đâu cứ ở lại và cố gắng thì cho dù công ty có èo uột thật nhưng cuộc đời mình vẫn cứ tốt thì sao? Tóm lại thì “đi là đúng hay ở lại là đúng?” – tôi thấy điên hết cả đầu.


Nhưng rồi tôi cũng xác định được rõ một điều quan trọng: “Bỏ đi hay ở lại công ty thì cũng thế cả. Nếu ở chỗ nào mình cũng chỉ kêu ca, thân thân trách phận chẳng đâu vào đâu thì cuộc đời mình chắc chắn không thể tốt đẹp lên đuợc.”


Giờ đây nhìn lại những chặng đường đã qua, một lần nữa tôi càng thấy rõ: thành quả to lớn chỉ có được nhờ vào cả một quá trình nỗ lực không ngừng. Có những lúc ta băn khoăn, trăn trở, có những lúc gian khổ, khó khăn, nhưng không vì thế mà ta lại buông xuôi. Tôi vẫn cần mẫn, chịu khó trong công việc.


Có một câu thành ngữ nổi tiếng: “Bền bỉ là sức mạnh”. Tiếp tục công việc, kiên trì theo đuổi sự nghiệp là điều quan trọng hàng đầu trong cuộc đời. Có một điều mà tôi muốn truyền lại cho thế hệ trẻ - thế hệ đang bắt tay vào công việc, bắt đầu xây dựng cuộc sống. Đó là: Hãy âm thầm nỗ lực. Hãy tiếp tục nỗ lực. Và hãy không ngừng nỗ lực. Nói cụ thể hơn thì hãy xem công việc của mình là trách nhiệm được Trời giao phó. Vì vậy, hãy theo đuổi công việc đó trong suốt cuộc đời. Tôi cho rằng, để sống một cuộc đời có ý nghĩa thì đó là điều cần thiết hơn bất cứ điều gì khác.


- Kazuo Inamori (Ước mơ của bạn nhất định thành hiện thực) -


ST http://anastar.vn/no-luc-khong-ngung-no-luc.html

Feb 27, 2023

20 câu nói truyền cảm hứng

20 câu nói truyền cảm hứng giúp bạn biến mọi khó khăn và nghịch cảnh thành sức mạnh và động lực để hành động.

1. Sẵn sàng làm những điều chưa từng làm để có những điều chưa từng có

2. Biết rõ điều mình muốn, có trong đầu thì mới có được trong tay

3. Muốn thế giới này thay đổi thì ta phải thay đổi

4. Mỗi người đến đây đều có những trải nghiệm khác nhau, nhưng điều quan trọng nhất là con người mà chúng ta trở thành

5. Đừng gửi những con vịt tới trường dành cho đại bàng

6. Sự rõ ràng mang lại sức mạnh

7. Hãy ăn thức ăn bạn tự nấu. Hãy bán cho người mua với giá mà bạn sẵn sàng mua

8. Hãy để cho quá khứ là bước đệm để ta trưởng thành hơn.

9. Những người lãnh đạo thành công có lòng can đảm để hành động khi mà kẻ khác do dự.

10. Nếu những hành động của bạn truyền cảm hứng cho những người khác ước mơ nhiều hơn, học hỏi nhiều hơn, làm nhiều việc hơn và trở nên tốt đẹp hơn, thì bạn là một NHÀ LÃNH ĐẠO

11. Người giàu học tập cả đời, Người nghèo theo nữa đoạn

12. Muốn làm chủ thì phải đi học về làm chủ. Muốn làm thợ thì đừng làm chủ

13. Thay câu chuyện đổi cuộc đời

14. Kinh doanh là phải am hiểu về nghệ thuật xây dựng mối quan hệ

15. Hãy Giúp khách hàng của bạn mua hàng thêm 1 lần nữa16. Khi muốn kết thúc hãy tự hỏi bản thân vì sao bắt đầu

17. Đừng để bất kỳ điều gì giới hạn bạn

18. Điều gì không giúp ta đến được với thành công thì phải mạnh mẽ nói không

19. bạn là trung bình của 5 người mà bạn thường gặp

20. hãy quyết định thay đổi ngay bây giờ hoặc không bao giờ.

Cứ ghi ra giấy và dán lên bất cứ đâu bạn muốn nhé,

Vì sự thành công của bạn,

Phạm Thành Long


Kết nối bạn bè

Wikipedia

Search results

Video Nổi bật

Cảm ơn các bạn đã ghé thăm

 
Please Enable Javascript!Enable JavaScript